Hình Ảnh Bách Hợp 18

P/s: Đánh máy vội, sai chỗ nào nhớ bảo ta

.

Bạn đang xem: Hình ảnh bách hợp 18

.

.

.

" A...chị...làm ơn...lấy ra...ha..."

Minh Như khổ sở vặn vẹo, tay chân bị cột chặt vào ghế gỗ, thân thể mảnh mai chẳng có gì bịt đậy cả, nơi tư mật xinh đẹp ướt át theo nhị chân bị tách ra phơi bày ra không khí, một cái trứng rung nho nhỏ cố định bằng băng keo dán trên nơi nhạy cảm nhất. Bây giờ cô đang được đặt chính giữa một thư phòng, gian phòng bố trí cực kỳ hoa lệ, mọi vật dụng vào phòng nói lên giá trị của chúng, nơi này hoàn mỹ như vậy chỉ duy nhất hình ảnh cô chính giữa gian phòng làm mất đi vẻ trang trọng của nó.

Cô cảm thấy hạ thân của mình như hư rồi, khoái cảm xuyên suốt sở hữu đến chỉ như một loại dày vò, cái thứ đồ chơi cơ càng ngày mãnh liệt đem thần trí cô vùi dập đến mơ hồ, cô thật sự muốn ngất đi, nếu thật sự ngất đi như vật mới đem thống khổ này dừng lại nhưng người kia không muốn như vậy...

Phía đối diện cô là một bàn làm việc trên đó có một nữ nhân với khuôn mặt xinh đẹp chết người ngồi đó, tựa vào chiếc ghế domain authority mềm mại phía sau, khoanh tay, đôi mắt hẹp hài chăm chú nhìn những hình ảnh trước mắt, mái tóc xoan dài đổ xuống một bên sườn mặt tinh xảo, môi đỏ mềm mại cong cong thích thú, nàng ấy bây giờ giống như đang coi một vở nhạc kịch giỏi chứ không phải thưởng thức một bộ dạng dâm mỹ của Minh Như.

Xem thêm: Công Ty Vàng Bạc Đá Qúy Ngọc Hà, Cập Nhật Giá Vàng Hôm Nay Tại Quảng Bình

" Làm ơn...ha...chị..."

Minh Như nhướn người hướng Di Thần cầu xin, cô biết hành động của mình chính làm vô dụng với nhỏ người tàn nhẫn kia, suốt bao thời gian cô đều thành khẩn cầu xin nhưng con người cơ đối với lời cô nói chẳng bao giờ để ý tới thậm chí lấy nó làm niềm hưởng thụ, cô biết chứ nhưng lời nói này của cô như vô thức như đã ăn sâu trong đầu mỗi khi phải chịu đựng giày vò của người kia, nó như lời cầu khẩn yếu ớt của bé mồi trước một thú săn mồi hung hãn.

Di Thần mỉm cười càng đậm, thân thể run run nhè nhẹ, bộ dạng Minh Như khiến nàng cực thích, bộ dạng chật vật đó, đôi mắt rã rời đó, thân thể yếu nhược đó, những lời cầu xin đó, nó như thứ thuốc phiện ngấm sâu tâm can khiến nàng nghiện mất rồi. Đưa tay vào quần, cảm thấy sự ướt át của bản thân bây giờ, làm sao đây, nàng cảm thấy mình vẫn chưa thõa mãn, nàng muốn nhiều hơn nữa...

Rời khỏi chiếc ghế, nàng tiến đến chỗ Minh Như, ngồi xuống, nhìn vào nơi tư mật, tỉ mỉ ngắm nó một lúc, đóa hoa ẩn trong khu vực rừng thưa thớt nở rộ xinh đẹp còn bị thứ đồ chơi tê chèn ép đến sưng đỏ, mật dịch từ nhị cách hoa khép hững hờ tuông thật nhiều, còn có mùi hương quyến rũ khiến miệng lưỡi người ta khô nóng, Di Thần đưa một ngón tay quét một mảng dịch mật đang tuông ra rồi đến ngón tay đó vào vào miệng, đưa lưỡi liếm sạch, cảm giác nó chính là thứ nước ngon nhất trên đời.

" Thật ngon."

Nàng tuông ra một lời tán thưởng dứt vùi đầu vào giữa nhì chân Minh Như, đem thứ nước thơm ngon không ngừng tuông trào cơ liếm sạch.

Khuôn mặt Minh Như lập tức đỏ lên sau đó không ngừng thở dốc, đón nhận chiếc lưỡi đang tiếng vào bên trong. Sống bên Di Thần suốt bố năm trời, tiếp nhận không biết bao nhiêu hành động ân ái quái dị từ nàng nhưng Minh Như vẫn không thể tiếp thu nổi, một phần vì tính cách cô thật sự quá dễ ngượng ngùng với lại các hình thức của người cơ thật sự quá dâm đãng, người bình thường chịu không nổi nói chi là người domain authority mặt mỏng như cô.