Lấy chồng để làm gì

Câu hỏi ấy có lẽ là nỗi day dứt, hoang mang và vô vọng của tất cả những ai đã và đang làm vợ, đang có một người chồng và dường như nỗi day dứt ấy còn đau đáu hơn khi chúng ta đã làm mẹ. Từ những cô gái mới cưới, đến những người vợ đã lên chức bà, với những cuộc hôn nhân kéo dài vài thập kỷ, ở gần cuối cuộc đời vẫn luôn đau đáu nỗi trăn trở về câu hỏi ấy : “Rốt cuộc chúng ta lấy chồng để làm gì?”

Bạn đang xem: Lấy chồng để làm gì

*

*

Đó cũng chính là sự bất lực, hoang mang và nghi ngại của chính bản thân tôi, hay cả chính những người phụ nữ xung quanh tôi. Khi trong những lúc bất lực nhất của hôn nhân, tôi đã từng hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, rốt cuộc lấy chồng để làm gì? Mà sao con thấy khổ quá!”. Đáp lại câu hỏi ấy, tôi cũng chỉ nhận được cái thở dài của mẹ.

*

Xem thêm: Cách Giảm Mệt Mỏi Nhanh - Làm Thế Nào Để Ngừng Cảm Thấy Mệt Mỏi

Đối với các chị em phụ nữ, dường như lấy chồng như là một nhiệm vụ, như là một bảng thành tích bắt buộc phải có trong cuộc đời của mỗi người con gái. Nó giống như là xóa nạn mù chữ vậy. Ai chưa lấy chồng cũng như bị mù chữ, là một sự bất thường. Nên thanh xuân chưa kịp hưởng thụ bao lâu, nhiều cô gái đã vội đâm đầu vào cuộc sống hôn nhân, chỉ vì với lý do “bị giục cưới” và “đã đến tuổi lấy chồng”. Để rồi rước thêm một ông “bố trẻ” về để phục tùng, hầu hạ. Sau đó, họ cảm thấy cô đơn trong chính gia đình của mình, khi các ông chồng không chia sẻ việc nhà, việc chăm con, việc đối nội đối ngoại, hay bất cứ việc gì để vun vén gia đình. Đối với họ, những công việc đó là của đàn bà, còn đàn ông phải “xây nhà”, hay làm “công to việc lớn”. Nhưng hỡi ôi! Nhà của các ông đâu sao mãi chưa xây được, công to việc lớn đâu sao đến nắng gió mưa khắc nghiệt vẫn chưa thể sắm nổi một chiếc xe 4 bánh tầm vừa vừa để cho vợ con đỡ phải khổ. Ừ thì lại lý luận là phải từ từ, đàn bà cứ hi sinh đi, cứ chăm sóc gia đình đi, thì các ông chồng mới yên tâm mà đi xông pha kiếm tiền để xây nhà, mang vinh quang về cho gia đình được chứ. Thế là cứ mòn mỏi, chờ đợi và hi sinh, có người cả đời không có được cái thành quả ấy, hoặc có người khi chồng đạt được những thành quả rồi, thì lại phải sống với những nỗi đau khổ khác, của vấn nạn “bồ bịch”, “con rơi con vãi”.

*

Xung quanh đầy rẫy những chuyện như vậy, ngay cả những gia đình nhìn bề ngoài tưởng như hạnh phúc nhất, nhưng chỉ có những người trong cuộc, và cụ thể là những người vợ, mới có thể biết được, để có được cái hạnh phúc đó, họ đã phải trả giá những gì? Có bình yên nào mà không xót xa?

Ngay cả chính bản thân tôi cũng vậy, khi đặt lên bàn cân đo đong đếm, tôi cũng tự hỏi được gì và mất gì giữa lấy chồng và không lấy chồng? Và dường như khi trung thực với chính bản thân mình, tôi tự tìm được câu trả lời, có lẽ, lấy chồng, chỉ lãi mỗi đứa con. Ngoài đứa con ra, tôi thấy mọi thứ đều bị tổn thất. Một cuộc sống không còn tự do, không được quyền quyết định mọi thứ, mệt mỏi với những mối quan hệ gia đình 2 bên 4 họ, rồi thay vì chỉ cần chăm sóc bản thân mình và con, thì giờ tôi phải chăm sóc cả chồng, nếu không sẽ bị gán cái mác là loại vợ “không ra gì”, nhưng ngược lại, người chồng ko biết chăm sóc vợ, thì mọi người đều coi đó là sự hiển nhiên? Tôi đã từng rất nhiều lần có suy nghĩ ly hôn, từ bỏ cuộc sống ngột ngạt, vì khi trả lời tất cả các câu hỏi, tôi cảm thấy mình sống một mình với con, thì sẽ thấy hạnh phúc hơn khi là phải sống bên một người chồng không thể chia sẻ buồn vui, hay cảm thông, thấu hiểu mình. Nhưng rồi, không muốn con mình phải chịu cảnh chia ly có mẹ thì không có bố, và ngược lại, nên tôi lại thôi…

Vậy đó, nên khi gặp những khúc mắc, trăn trở của người thân, bạn bè, về vấn đề “lấy chồng để làm gì?” và “có nên bỏ chồng không?” thì tôi cũng chẳng dám mạnh miệng khuyên bảo gì, chỉ đơn giản nói rằng : “Cứ làm thế nào cảm thấy bản thân mình được thoải mái nhất thì làm”. Bởi chính tôi, còn vẫn đang loay hoay với chính bài toán hôn nhân của mình cơ mà.

*

Nhưng sâu thẳm, khi có ai đó muốn tìm lời khuyên ở tôi cho những vấn đề hôn nhân, có lẽ tôi muốn nói thật với họ rằng : “Chồng không sinh ra mình, cũng không nuôi mình lớn lên. Nếu không mang lại hạnh phúc cho mình, thì cũng đừng để người ta hủy diệt cả hạnh phúc của mình. Hãy trung thực với bản thân, và làm theo những gì tâm can mình cho là đúng. Chỉ cần được là chính mình, thì chẳng ai có thể khiến mình đau khổ. Hãy sống vì bản thân mình, vì người sinh ra mình, và người mình sinh ra. Còn lấy chồng, là có thêm người bạn đồng hành trong cả cuộc đời. Nhưng nếu người ấy không mang lại hạnh phúc cho mình, thì mạnh mẽ từ bỏ và sống cuộc đời cho chính mình. Nếu cuộc đời ném vào bạn một bát mắm tôm, thì hãy nhớ order thêm một suất bún đậu. Ngon hay dở, hạnh phúc hay đau khổ, đều chính do bạn quyết định mà thôi.”