LÝ QUỐC SƯ LÀ AI

Trang NhàGiới thiệukinh sáchBài học tập hayBài viết haySách giảngLịch sử & TruyệnSách năng lượng điện tử- EbookAudioTất cả AudioHT Thanh TừHT Nhật QuangTT Tuệ GiácTT Thông PhươngVideoVideo – HT Thanh TừHướng Dẫn LivebroadcastTin tứcXây dựngHình ảnhLiên lạcEnglishINTRODUCTIONENGLISH ARTICLES

NHỮNG HUYỀN THOẠI ÍT BIẾT VỀ VỊ THIỀN SƯ NỔI TIẾNG NHẤT VIỆT NAM

*
Ngày nay, người việt vẫn hotline ông là Lý Quốc sư – vị Quốc sư bọn họ Lý, tôn xưng ông là đức thánh Nguyễn, sánh ngang với đức thánh Trần lừng danh vì những cống hiến của ông vào thời đại mình. Gắng nhưng, xoay quanh vị thiền sư nức tiếng nhất việt nam này vẫn tồn tại những câu chuyện đậm chất huyền thoại ít tín đồ biết tới…

Chuyện nói rằng, mặc dù gia cảnh ông Sùng hết sức nghèo nhưng lại hai vợ ông xã ông bà luôn âu yếm làm bài toán thiện. Về sau, nhị ông bà sinh hạ được một người đàn ông khôi ngô tuấn tú, new đặt tên là Nguyễn Chí Thành. Phụ huynh mất từ lúc Chí Thành còn vô cùng nhỏ, lại thêm gia cảnh nhà vô cùng nghèo đề nghị cậu bé bỏng Chí Thành sẽ sớm đề xuất mò cua, bắt cá làm việc qua ngày.

Bạn đang xem: Lý quốc sư là ai

Thời ấy, Phật giáo đã có truyền vào việt nam và đã ở tiến trình cực thịnh. Phật giáo được xem là quốc giáo với có tác động rất mập tới phần đa mặt của đời sống. Cũng chính vì vậy, không hề ít người dân Đại Việt thời bấy giờ đầy đủ lập chí tu hành học tập đạo. Chí Thành cũng là một trong trong số ấy.

Về câu hỏi học đạo của Chí Thành, có rất nhiều truyền thuyết khác nhau. Có bạn nói rằng, Minh Không và Từ Đạo Hạnh vốn là bạn bè từ nhỏ. Phệ lên, hai bạn cùng xuất gia đi tu rồi cùng một thiền sư khác tên là Giác Hải lên đường đi Tây Thiên trung bình sư học tập đạo.

Chuyện nhắc rằng, lúc cả ba đi mang đến xứ răng vàng, thấy đường xá hiểm trở, khó khăn đi, vẫn định trở lại thì bỗng thấy một ông già chèo một cái thuyền còn, thảnh thơi quốc bộ chơi trên sông, 3 tín đồ cùng mang lại hỏi: “Thưa cụ, từ phía trên sang Tây Thiên con đường còn bao xa?” người lớn tuổi đáp: “Đường núi hiểm trở, đi dạo không được đâu, tôi bao gồm chiếc thuyền này rất có thể chở giúp những ông quý phái được, lại sở hữu cây gậy cho những ông cầm, cứ chỉ thẳng về phía Tây Vực nhưng đi, thì sẽ tới ngay”. Nói xong cụ công cụ bà đọc bài bác kệ. Đọc kệ chấm dứt chỉ trong tầm giây lát thuyền đang ghé cho bến Tây Thiên. Ba người nhờ vậy mang đến được Tây Thiên học tập được phép linh dị. Sau khi đắc đạo, cha người kết nghĩa làm bằng hữu rồi cùng trở về lan tỏa Phật pháp.

Nhiều bạn lại đến rằng, chuyện Minh không làm bạn rồi cùng Từ Đạo Hạnh cùng cho Tây Thiên học tập đạo là một nhầm lẫn. Thực tế người thuộc Từ Đạo Hạnh cùng Giác Hải mang đến Tây Thiên học tập đạo là sư không Lộ, một thiền sư danh tiếng khác vào thời Lý, còn Minh ko là học trò của từ Đạo Hạnh. Năm 11 tuổi, Chí Thành gặp mặt sư từ Đạo Hạnh bắt đầu xin theo học. Trường đoản cú Đạo Hạnh nhấn Chí Thành có tác dụng đệ tử, new ban pháp hiệu là Minh Không. Minh không thông minh, dĩnh ngộ bắt buộc được từ bỏ Đạo Hạnh khôn xiết khen ngợi, truyền cho trung ương ấn. Cũng chính vì vậy, trước khi viên tịch, tự Đạo Hạnh mới dặn dò vị học trò tốt nhất về sau giúp bản thân chữa bệnh lý “hóa hổ” của bản thân khi đã đầu thai đưa kiếp vào vua Lý Thần Tông.

Vị thiền sư tài năng và căn bệnh “hóa hổ” của vua LýViệc chữa tình trạng bệnh “hóa hổ” quái đản của vua Lý Thần Tông của sư Minh Không đến nay vẫn là mẩu truyện mang đậm màu huyền thoại và gây ra nhiều tranh cãi.

Một truyền thuyết nói rằng, khi Minh Không cùng Từ Đạo Hạnh học đạo tự Tây Thiên trở về, thân đường, Đạo Hạnh ước ao thử tài của Minh không liền quá trước, hóa thành một con hổ phục trong bụi, rồi chồm ra dọa Minh Không. Minh Không đang biết trước, cứ thanh nhàn nói với nhỏ hổ: “Đạo huynh đấy à? Tưởng đạo huynh có tác dụng gì công dụng cho đời, lại đi làm việc thú dữ hại fan đấy ư? Đạo huynh hy vọng thế, kiếp sau sẽ được thiết kế mà…” trường đoản cú Đạo Hạnh biết bản thân còn nhát Nguyễn Minh Không, hiện tại lại nguyên hình, lạy tạ với khẩn khoản nói: “Ngu đệ không tự biết mình, trót làm cho điều xúc phạm, xin đạo huynh tha thứ. Quả báo sau này còn có sa vào nghiệp chướng ấy, xin đạo huynh ra tay cứu vãn giúp”. Trái báo cơ mà Từ Đạo Hạnh kể tới sau này đó là việc ông bắt buộc đầu thai đưa kiếp thành vua Lý Thần Tông và mắc phải căn bệnh dịch “hóa hổ” kỳ lạ nhưng mà không danh ý nào có thể chữa được.

Tuy nhiên, đa số người cũng nói rằng, chính sự nhầm lẫn thân sư ko Lộ và Minh Không vẫn dẫn đến mẩu truyện nói trên. Bạn bị Đạo Hạnh trở thành hổ dọa trên phố từ Thiên Trúc trở về chính là Giác Hải với Không Lộ.

Chuyện nói rằng, khi cha người ngồi thuyền mang đến Thiên Trúc, tự Đạo Hạnh sinh hoạt lại giữ lại thuyền còn Giác Hải cùng Không Lộ lên bờ học tập phép. Sau khoản thời gian học được phép thiêng, Giác Hải với Không Lộ đã vứt về trước. Từ Đạo Hạnh ngồi giữ thuyền 3 ngày nhưng mà không thấy thông tin của 2 bạn đồng hành đâu, đúng khi đó thốt nhiên thấy một các cụ đi đến. Trường đoản cú Đạo Hạnh vái chào rồi hỏi: “Cụ có thấy 2 bạn lên học đạo kia không? cụ công cụ bà nói: “Hai người này đã học được phép thiêng của Ta và đã quay trở lại nước rồi”.

Xem thêm: Thủ Môn Tô Vĩnh Lợi: “Tôi Luôn Nỗ Lực Để Giữ Thương Hiệu Thủ Môn Bình Ðịnh”

Từ Đạo Hạnh bèn vái lậy cùng kể rõ cho bạ ráng biết hầu hết chuyện, người lớn tuổi nghe nói bèn sai Từ Đạo Hạnh gánh 2 thùng nước về công ty rồi dạy cho rất nhiều phép thiêng cùng phép rút đất chân truyền Đà-la-ni. Sau khi học kết thúc phép thiêng, từ bỏ Đạo Hạnh từ bỏ hiềm vày 2 người chúng ta đã thất ước, bèn hiểu thần chú khiến 2 người nhiều người đang đi đường đau bụng quá phải ngồi nghỉ. Sau đó, Đạo Hạnh lại sử dụng phép rút khu đất vượt lên phía trước, rồi trở thành một nhỏ hổ núp trong lớp bụi rậm ngóng Giác Hải cùng Không Lộ đi qua mới khiêu vũ ra dọa. Sau đó, bao gồm Đạo Hạnh đã nhờ Giác Hải cùng Không Lộ cứu vớt mình tránh ngoài nghiệp chướng sau này.

Không Lộ khi đó mới nói với tự Đạo Hạnh rằng: “Chúng tôi hiện nay đã bự tuổi, xin trông cậy cả vào Minh Không”. Bởi vì vậy, sau đây này, khi sắp tới viên tịch, biết mình vẫn hóa thân làm nhỏ hóa thân Lý Thần Tông sau này, tự Đạo Hạnh new cho điện thoại tư vấn Minh không tới mà dặn rằng: “Ta nay sắp xuất thế, sống cái vị thế làm thầy người ta, dịch trái kiếp sau quyết là rất khó tránh nổi. Ta với người có duyên, nên tương trợ nhau”. Nói xong, đưa cho Minh ko một gói thuốc đã được niệm chú dặn rằng: 20 năm sau, giả dụ nghe quốc vương bệnh tật thì lập tức mang lại chữa trị ngay.

Dẫu Minh ko là các bạn hay là học tập trò của từ bỏ Đạo Hạnh, thì gồm một điều chắc hẳn rằng rằng, fan chữa tình trạng bệnh “hóa hổ” kỳ lạ của vua Lý Thần Tông chỉ có một mình Minh Không. Chuyện nhắc rằng, từ Đạo Hạnh sau khi viên tịch đã đầu bầu làm con của Sùng nhân từ hầu, em ruột vua Lý Nhân Tông, được lấy tên là Dương Hoán. Khi Lý Nhân Tông qua đời, Dương Hoán được lựa chọn làm con fan kế vị, tức vua Lý Thần Tông.

Lên ngôi ko được bao lâu, tháng 3 năm 1136 vua Lý Thần Tông bệnh dịch nặng, lông lá mọc khắp cơ thể, gầm thét như hổ suốt ngày. Những danh y có tài từ khắp vị trí trong toàn quốc được mời mang lại chữa bệnh dịch nhưng bệnh lý của vua ko thuyên giảm. Triều đình phái sứ giả đi khắp nơi tìm người rất có thể chữa bệnh dịch cho đức vua. Khi sứ giả đến vùng núi Tử Trầm, khu vực Minh không trụ trì, thấy trẻ con hát câu đồng dao: “Tập trung bình vông, tất cả Nguyễn Minh Không chữa được mình rồng thiên tử…” Sứ mang thấy kỳ lạ liền hỏi thăm và kiếm được Nguyễn Minh Không, mời ông vào triều chữa bệnh cho vua.

Minh ko thấy sứ mang đến, vào thuyền có không ít lính chèo thuyền, muốn dọn cơm trắng chay mang đến ăn, bèn lấy một chiếc niêu nhỏ dại đem cho họ cùng ăn, bảo bọn họ rằng: “Anh em đông quá sợ không được no bụng, tạm nạp năng lượng vậy”. Cầm cố mà bầy lính chèo thuyền rộng một trăm người cùng ăn cũng không sao hết được niêu cơm. Khi lũ lính nạp năng lượng xong, Minh ko lại bảo: “Anh em hãy tạm ngủ say một lát nữa hóng nước triều lên ta hãy ban đầu ra đi”. Lũ lính đồng ý, các nằm ngủ say sinh sống trên thuyền. Mới trong khoảnh khắc, thuyền đã trở về tới khiếp đô, bầy lính bơi lội chèo tỉnh dậy rất nhiều lấy làm cho lạ, phục tài của thiền sư Minh Không.

Khi sư Minh không đến, thấy nhiều pháp môn sư khác đang dần ở trên điện lấy lệ chữa bệnh dịch cho vua. Chúng ta thấy Minh Không ăn mặc quê mùa phải khinh hay không thèm xin chào hỏi. Sư Minh không thấy vậy, rước từ trong túi một loại đinh lớn, dài hơn nữa 5 tấc rồi đóng sâu vào cột, kế tiếp lên giờ đồng hồ hỏi: “Ai có thể nhổ cái đinh kia ra thì hãy nói chuyện chữa bệnh”. Minh ko nói thế cha lần tuy nhiên chẳng vị pháp môn sư nào dám làm. Thấy vậy, Minh không ung dung cách lại gần, rước hai ngón tay trái, núm vào rồi thanh thanh rút ra. Mọi người tận mắt chứng kiến đều kinh phục sức khỏe phi thường của Minh tránh việc nhường ông vào chữa dịch cho vua.

Chuyện nhắc rằng, lúc được đưa vào gặp gỡ vua Lý Thần Tông, Minh thon thả tiếng hỏi: “Kẻ chàng được tôn lên ngôi thiên tử, giàu sang khắp tư bể, cớ sao còn phạt bệnh cuồng loạn như vậy?” Vua nghe thấy vậy, khôn cùng run sợ, không đủ can đảm kêu gầm nữa. Minh ko lại sai fan lấy một vạc béo đựng nước đun nấu sôi tới cả trăm lần. Minh Không sử dụng tay ko quấy lên khoảng chừng bốn lần, rồi tắm vua trong đó. Ngay lập tức sau đó, bệnh lý của vua đã sút ngay. Ít thọ sau thì vua ngoài hẳn. Sau khi khỏi bệnh, cảm phục năng lực của Minh không và cũng chính là để lạy tạ ơn cứu vãn mạng của ông, vua Lý Thần Tông phong mang đến Minh ko là Quốc sư, được thay đổi từ bọn họ Nguyễn sang bọn họ Lý của vua, cung cấp cho đơn vị ở, ban lộc mấy trăm hộ và được miễn thuế má. Bởi vậy, sau này người ta mới gọi sư Minh ko là Lý Quốc sư, ý chỉ vị Quốc sư bọn họ Lý.

Không chỉ khét tiếng vì đang chữa dịch cho vua, thiền sư Minh không còn là người dân có công xây dựng rất nhiều ngôi chùa trên nước Đại Việt. Sử chép rằng, sau khoản thời gian tu hành đắc đạo, sư Minh không trở về quê nhà tại Ninh Bình, dựng miếu Viên Quang, kế tiếp lại lập nhiều chùa sinh sống Phả Lại (Bắc Ninh), Giao Thủy (Nam Định), Vũ Thư (Thái Bình)… nhằm tu hành. Nhìn trong suốt cuộc đời, Nguyễn Minh Không đang dựng tới 500 ngôi chùa trên khu đất Đại Việt. Ông qua đời vào khoảng thời gian 1141, niên hiệu tỉnh thái bình thứ 22, thọ 76 tuổi.