Triệu Phổ Công Tôn Sách

Choco: Xin chào, ta đã quay trở lại rồi đây. Hi vọng lần này đã không để mọi bạn chờ ta quá lâu. 

Hiện trên ta đã siêng up bài bác lên hơn để những fans thương yêu của ta không phải chờ lâu nữa. Riêng kế hoạch post bài bác thì sắp đến tới sẽ sở hữu một bạn giúp ta làm chủ và đây là trang để thông tin về bài toán up bài cũng như để các tình yêu có thể giữ hộ yêu ước về truyện cho ta nếu muốn.Bạn đã xem: Triệu phổ công tôn sách

Link: Nhậm Đạm Ngọc

Năm bắt đầu vui vẻ. Muốn là mọi tín đồ sẽ mê say tiểu truyện này nhé. 

Yêu tất cả thật nhiều

Long đồ án – Phiên ngoại: Ngày đầu năm và bài xích cửu

Tác giả: Đạm Ngọc

Thể loại: Fanfic, đam mỹ

Nhân vật dụng chính: Triểu Chiêu x Bạch Ngọc Đường, Âu Hậu x Thiên Tôn, Công Tôn Sách x Triệu Phổ, tè Tứ Tử


*

*

Tiết đông chí đã qua, huyết lập xuân vẫn đến. Khí trời quan trọng trong lành. Thành Khai Phong thỉnh thoảng xuất hiện thêm một vài ba bông tuyết nho nhỏ điểm xuyến cho phong cảnh thêm sinh động.

Bạn đang xem: Triệu phổ công tôn sách

Người dân thành hiện nay tại vẫn luôn là đang tất bật sắm sửa chuẩn bị quần áo tiếp nhận năm mới. Quân hoàng thành thì ráo riết đi tuần tra, mặt khác giúp người dân sửa chữa thay thế lại ngôi nhà bị hư dột.

Bên ngoài vất vả là thế, nhưng phía bên trong Miêu Miêu lâu, Triển Chiêu sẽ rảnh cho phát chán.

Tại sao có lúc thì án tử xẩy ra liên tiếp, gồm khi thì đào hoài không ra được một bộ hài cốt nào không còn vậy?

Tất nhiên Triển Chiêu sẽ không còn dại gì nói bự những điều y sẽ nghĩ vào lòng. Vì chưng căn phiên bản đám người Khai Phong lúc nào thì cũng gọi y là suy thần tái thế. Quả đúng là phiền chết miêu gia a.

Nhàn thừa cũng khiến cho người ta ngán chết a…

Ngẫm nghĩ về lại vì sao mình lại phải buồn phiền như thế?

Chung quy toàn bộ đều là vì con loài chuột bạch gây ra.

Số là trong năm này lượng bạc mà Hãm ko Đảo tìm được đặc biệt quan trọng nhiều rộng so với toàn bộ những thời gian trước đây cùng lại. Bạch Ngọc Đường đến thời điểm hiện tại vẫn còn đấy đang chúi mũi vào bài toán đếm bạc, đề nghị không thể tập trung vào việc dưỡng miêu. Mặt khác án tử vừa rồi chiếm phần nhiều thời gian của y, thế nên chỉ có thể vừa khi án tử kết thúc, Bạch Ngũ Gia đã biết thành Bạch Phúc lôi đi một bí quyết không mến tiếc.

Hôm ni cũng vậy, y chỉ vừa new chạy ra ngoài sẵn sàng một vỏ hộp thức nạp năng lượng tinh xảo mang lại Triển Chiêu xong. Khi đem đến đến địa điểm cũng chỉ vừa ngồi xuống định uy miêu thì Bạch Phúc đã xuất hiện thêm với đôi mắt đầy oán hận mà cuốn hút y trở về.

Ai da…

Đồng dạng với Triển Chiêu đó là Tiểu Tứ Tử. Nhỏ nhắn đang cảm xúc chán chết đây. Phụ thân nhỏ nhắn cùng Cửu Cửu chẳng hiểu đang làm cái gì.

Tối qua hai người đàn họ ngừng hoạt động phòng mến lượng, xong xuôi sáng hiện nay đã ném bé xíu cho Miêu Miêu trông. Nói cái gì mà đề nghị phải sẵn sàng một số dược vật những thứ. Bé xíu cũng biết phụ vương hảo bận rộn, vì chưng thời ngày tiết giao mùa cũng chính là lúc con số người cho xem căn bệnh nhiều hơn.

Nhưng nhưng mà phụ thân bé đã lâu không có chơi bình thường với nhỏ nhắn rồi a.

Tiểu Tứ Tử khẽ sờ chiếc cằm đô đô của mình. Phụ vương càng ngày càng gầy hơn, dù ăn uống thế làm sao thì vẫn gầy, còn nhỏ bé thì… Hảo cảm thán nga.

Miêu miêu à.

Tiểu Tứ Tử kéo dãn giọng.

Sao?Hay họ bày trò gì đùa đi nha.Bày trò gì bây giờ?

Không rõ đoàn tử ý muốn chơi chiếc gì. Vốn dĩ tè đoàn tử này đó là rất ngoan, lại cũng ít khi bày ra chủ ý nghịch ngợm. Phần nào là do Công Tôn nuôi lớn bắt buộc những thứ bé bỏng thích đều rất khác với các nam hài đồng dạng. Thời gian rảnh bé xíu chỉ học tập dược lý và y thư thuộc Công Tôn, còn ko thì chính là chơi với các cửu liên hoàn do Bạch Ngọc Đường tặng.

Con mong chơi bài cửu.Phụt

Triển Chiêu không cẩn trọng vừa uống một ngụm trà ngay tắp lự phun không còn ra ngoài.

Tiểu Tứ Tử…DạLà Triệu Phổ dậy con à?

Chết thật, nếu như Công Tôn mà biết Triệu Phổ dạy hư tiểu Tứ Tử, lại còn bày cho nhỏ nhắn chơi bài cửu nữa, dám cá rằng y sẽn mang thập đại hình ra để thủ thỉ với Triệu Phổ a.

Triển Chiêu lặng lẽ thay Triệu Phổ lau mồ hôi.

Không cần đâu Miêu Miêu. Ngày hôm trước con nghe Chinh Chinh cùng Chúc Chúc nói cùng với nhau, nói vật gì mà Cửu Cửu lần như thế nào đánh bài bác cũng thắng. Còn bắt đám huynh đệ lột sạch mát quần áo chỉ từ mỗi tiết khố. Con rất ý muốn chơi thử a. Còn tiền chiếm được thì đem cho thiện đường phủ Khai Phong nha…

Tiểu Tứ Tử ánh mắt chờ mong mỏi mà nhìn Triển Chiêu.

Lột đồ gia dụng à?

Ờ thì, y vẫn muốn nhìn thấy cảnh bé chuột bạch bên mình bị thất bại đến lột sạch sẽ lắm nha.

Cứ suy nghĩ đến gương mặt băng sơn ngàn năm bởi bị thua trận bài làm cho nội tâm chịu đựng đả kích lớn. Nghĩ mang đến cảnh đấy thôi mà lại miêu gia sẽ cảm thấy rất rất đáng chờ mong mỏi rồi a.

Bất quá thì…

E hèm, nhưng nghịch cũng phải có chừng mực. Còn nữa, đái Tứ Tử, nhỏ không được tham gia.Tại sao a?

Còn tại sao nữa? tiểu ngân hồ tấn công đâu chiến hạ đó như bé mà tham gia thì các đại nhân đồ vật chỉ có thể còn mỗi máu khố thôi.

Mà như thế thì hảo mất mặt.

Tại vì nhỏ sẽ làm cho nhà loại a.

Con mèo bên họ Triển cười một cách thiên chân vô tà.

Nhà cái?Là bạn chỉ ngồi không nhưng được tiền nha.

Triển Chiêu khóe mồm nhếch lên như một bé hắc miêu gian xảo. Y còn không quên mở to hai con mắt mèo để cho nhỏ nhắn con thêm phần tin tưởng.

Còn nữa, con cần ngồi gần thúc nha.Dạ?Con chỉ cần ngồi ngay sát thúc là được. Còn nữa…

Triển Chiêu cúi đầu nói nhỏ vào tai bé bỏng con. Bé nhỏ con cười khúc khích rồi gật gật đầu.

……………………….

Buổi chiều ngày hôm đấy.

Bạch Ngọc Đường ưu nhã gửi tay lên trán. Vàng bạc tình nhiều thừa cũng thiệt phiền a. Sao mà gia đếm mãi vẫn không hết vậy?

Triệu Phổ dìu Công Tôn vào trong khách phòng. Xem nhì người dường như là đã đi được cả buổi để tìm thuốc rồi. Công Tôn có lẽ rằng đã khôn cùng vất vả đây.

Mỏi chân chết lão tử rồi.

Công Tôn vừa ngồi xuống lập tức đấm nhẹ chân mình.

Triệu Phổ không rõ vì sao cũng khom người xuống xoa xoa chân đến Công Tôn trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi tín đồ xung quanh.

Hai bạn này dạo vừa mới đây thật vi diệu a.

Triển Chiêu chợt nhiên lộ diện phía sau Bạch Ngọc Đường mà khẽ thổi gió vào tai y.

Miêu…

Ánh mắt Bạch Ngọc Đường từ rét mướt như băng một thoáng tức thì trở buộc phải ôn nhu như nước nhưng mà nhìn bé mèo của mình.

Xem ra mấy ngày nay không nhàn hạ để chiếu rứa y, y cũng không sút đi cân nào. Cực kỳ tốt.

Ân Ân, Tôn Tôn về rồi a.

Tiểu Tứ Tử sung sướng chạy ra đón nhì lão thần tiên đang từ ngoài bước vào, cả hai vẫn còn vì tranh ảnh chữ mà ôm đồm nhau. Tín đồ thì bảo chính là đồ giả, kẻ tốt nhất quyết xuống tiền ra thiết lập và nói chính là đồ thật.

Công Tôn cảm xúc miệng thật chua a. Từ thời điểm ngày đem đái Tứ Tử đến Khai Phong thì bé xíu liền trở thành gia sản chung của tất cả mọi người. Người nào cũng góp công nuôi bé, nom dòm bé. Dần dần dà nhỏ nhắn trở nên thân thương với những thẩm thẩm, di di, thúc thúc, ca ca, muội muội, miêu miêu, cẩu cẩu cùng tất cả trên dưới tủ Khai Phong a…

Người làm phụ thân, nhiều lúc cảm thấy vị trí của bản thân mình thực sự sẽ bị rình rập đe dọa lắm nha.

Tử Tứ Tử.Phụ thân…

Bé và lắng đọng nhảy mang lại ôm Công Tôn một cái.

Ui… nặng thêm rồi a.

Tâm nói núm như Công Tôn trong bụng như mở cờ mà bao bọc lấy bé nhỏ vào lòng.

Xem thêm: Giám Đốc Chia Sẻ Cách Chữa Đau Nửa Đầu Uống Hoạt Huyết Dưỡng Não

Bé nhỏ vẫn là so với mình ngọt ngào nhất nha.

Công Tôn hôn lên nhị má bé xíu con một chiếc thật to. Bé con cười khúc khích cố lấy lọn tóc trước vùng ngực y nhưng khẽ chỉ dẫn đề nghị.

Mọi tín đồ cùng chơi bài bác cửu đi a.

Công Tôn cảm xúc như vừa rồi mình nghe ko rõ. Y gấp đưa bé nhỏ con sang cho Triệu Phổ ẵm, còn bản thân thì đào đào lỗ tai một cái, xong xuôi y hỏi lại bé nhỏ con.

Tiểu Tứ Tử, con vừa nói gì? phụ vương nghe ko rõ.Mọi bạn cùng chơi bài bác cửu, chào đón năm mới. Ai thua thì buộc phải cởi một món bên trên người. Còn tiền nhận được thì sẽn mang cho thiện đường a…

Tiểu Tứ Tử vày mọi fan cùng để ý nhìn nhỏ bé mà lộ ra tầm dáng xấu hổ. Càng về cuối câu thì càng nhỏ dại giọng.

Tiểu bại hoại, là ai bày cho con chủ ý này?

Công Tôn xúc cảm rất ý muốn đánh vài loại vào mông nhỏ tuổi của đái Tứ Tử.

Cửu Cửu…

Chính xác là Triệu Phổ chỉ vừa mới cầm lấy bát trà hạ nhân dâng lên, vòng tay uống mang một ngụm liền vày câu vấn đáp của bé bỏng mà phun ra.

Oan ức nga…

Lần đầu tiên trong đời binh mã đại thống chế phải thông báo kêu oan. Y cả ngày bây giờ đều theo sau đuôi Công Tôn để gia công chân không nên vặt kiêm khuân vác. Cho dù thỉnh thoảng cũng rất được ăn một chút đậu hủ nóng, à không, là làm người tốt cõng Công Tôn qua những đoạn đường núi khó khăn đi… thế nhưng y trường đoản cú vấn bản thân vẫn chưa kịp đưa ra chủ ý đầy tổn sợ này với bé bỏng con a.

Nhưng dù sao thì với kinh nghiệm bao năm đấu chổ chính giữa pháp với đám dã lư, y cảm thấy lời ý kiến đề nghị này rất gồm sức thuyết phục, rất hấp dẫn, kèm theo theo đó chính là khoản lợi tức khổng lồ không thể không nói đến nha.

Thật ra nhỏ xíu con chưa phải muốn nói là do y dạy. Nhưng bé con đó là nói chưa kịp nói không còn ý đã biết thành Công Tôn trừng khiến bé nhỏ rụt bạn núp vào lòng Triệu Phổ.

Không được la mắng bảo bối. Cha của bé hảo hung dữ.Cửu cửu… phụ thân hảo hung hung…

Công Tôn nghiến răng nghiến lợi mà chú ý y đang bao che cho vật bé dại bại hoại này.

Đều là vì ngươi dạy hư.Bảo bối của ta tất nhiên phải giống ta rồi.

Chính là hôm nay cả đám đại nhân hầu như không quản tới sự tình huyền ảo ở bên này, bởi vì trong đầu ai ai cũng đều nghĩ về đến vụ việc riêng.

Ân Hậu:

Lần này bắt buộc bắt con yêu tinh lông trắng tê lột sạch, giúp xem y còn vênh váo được nữa không?

Thiên Tôn:

Lần này bắt buộc bắt lão Ân Hậu lột không bẩn ra. Ngày nhỏ tuổi đáng yêu thương là cầm cố mà càng già càng khó ưa. Chờ đấy, ta đang bắt lão bất diệt ngươi lột chỉ từ mỗi huyết khố. Hahahaha…

Cả hai ở khía cạnh nào đấy thì trọng điểm linh thiệt sự khôn cùng tương thông a.

Tiếng lòng của Triệu Phổ:

Ngao~~~~

Tiếng lòng của Công Tôn:

Con bà nó chứ. Ông đây đề xuất lột không bẩn ngươi khiến cho ngươi chỉ từ mỗi ngày tiết khố. Để xem ngươi còn ra vẻ binh mã đại nguyên soái dòng gì. Đồ lưu giữ manh bắt cóc nhỏ ta…

Bạch Ngọc Đường thuộc Triển Chiêu không cấp tốc không chậm chạp mà nhìn đối thủ một cái.

Con mèo này, khi lột sạch mát sẽ như thế nào a?

Con con chuột này, lưỡng lự khi thoát y đã ra sao?

Nói thế nên các đại nhân hầu hết ngầm đồng ý. đái Tứ Tử lôi bộ bài xích cửu ra, chia cho các đại nhân, còn riêng mình thì làm trọng tài, à là làm nhà cái.

Vốn dĩ ban đầu Triển Chiêu muốn ngồi cạnh tè Tứ Tử. Gắng nhưng tất cả các đại nhân khác đều phải có cùng ý nghĩ đó. Hiển nhiên ở đầu cuối để đến công bằng, đái Tứ Tử vẫn là phải ngồi ở 1 góc xa đằng này. Riêng những đại nhân đồ gia dụng thì hầu hết lườm lườm nhau nhưng tiến lên đối đánh.

Kết quả đều không ngờ đến nhất chủ yếu là, Công Tôn lại đi thua thảm Triệu Phổ.

Vốn dĩ đánh bạc bẽo vẫn là cần có đầu óc giỏi tính toán, mặc dù thế không nghĩ tới sự việc đại a ma tơ như y lại thua tới mức lột sạch không còn áo mũ mặt ngoài. Để mang lại khi chỉ từ mỗi lý y thì Công Tôn vẫn nổi điên lên rượt tiến công Triệu Phổ khắp phòng.

Riêng phía Thiên Tôn, Ân Hậu, nhị lão nhân đó là kẻ tám lạng tín đồ nửa cân. Đừng nhìn Thiên Tôn chất xám mơ hồ tuy nhiên khi tiến công bạc đều rất nhanh bắt kịp quy trình của Ân Hậu. Cả nhì cũng chỉ với mỗi lý y cơ mà lườm nhau. Đến mức nhỏ cháu nhị nhà đông đảo lao mang đến khuyên can nhì lão giới hạn lại. Cả hai phần nhiều là thái đánh bắc đẩu, cộng lại đa số cả bó tuổi rồi nếu như chỉ mang mỗi tiết khố như vậy quả thiệt sẽ làm cho võ lâm dậy sóng a.

Phần Triển Chiêu với Bạch Ngọc Đường bên đây thì li kì hơn.

Triển Chiêu ngày thường lao động trí óc rất mưu trí lại tuyệt nghĩ ra đủ trò để đùa xấu. Kèm theo đó chính là y bao gồm thân phận quánh thù, là đái cung chủ ma cung, vốn suy nghĩ y chơi bài sẽ win chắc. Bất ngờ đến chủ yếu là…

Con chuột bạch kia, nói, ngươi cố tình chơi ăn gian phải không?Miêu, tín đồ ta là người ngay thật đàng hoàng nha.

Bạch Ngọc Đường biểu tình như cười cợt như không gõ gõ nhập vai Triển Chiêu.

Mười vạn tám ngàn nhì trăm năm mươi lượng, ngươi là tính bao giờ trả ta? Còn ko thì…

Lúc này Triển Chiêu chỉ từ mặc từng lý y, cùng lần chiến bại này thiệt sự khiến cho y cần lột sạch sẽ luôn…

Con mèo lẩn thẩn này, cỗ ngươi tính lột thiệt à?

Bạch Ngọc Đường đè tay Triển Chiêu đang sẵn sàng lột luôn lý y ra.

Nam tử hán có chơi có chịu.

Triển Chiêu bày vẻ tráng sĩ một đi không trở về mà đẩy tay y ra.

Tối ni hãy cởi, à không, là bình thường phần ngươi thua cho ta. Còn phần bội nghĩa thì…

Bạch Ngọc Đường như cười như ko nói.

Không tất cả tiền thì bồi giết mổ đi.Không thèm. Ta đã lấy bổng lộc thuộc tiền túi riêng để trả mang đến ngươi. Ngươi đồ bé chuột bạch đáng ghét.

Bạch Ngọc Đường khẽ mỉm cười mà ra vẻ đại nhân.

Không cần, ngươi là bé mèo của gia. Gia đó cũng không nên ngươi xuất tiền. Quyền trực thuộc về bạn thắng cuộc. Là gia định ra thiết bị ngươi đề nghị trả a.Ngươi…Bạch Phúc.Dạ, thiếu thốn gia.Vào kho mang ra mười vạn tám ngàn nhị trăm năm mươi lượng giao đến thiện đường đậy Khai Phong, mang danh nghĩa của Miêu Nhi quyên tặng.

Cả đám bây giờ đã giới hạn cấu xé lẫn nhau mà nhìn về phía Bạch Ngọc Đường mà nghiến răng.

Vừa lúc ta đang mong mỏi tiêu sút mớ bạc đãi vụn.

Bạch Ngọc Đường không cấp tốc không chậm chạp lên tiếng.

Ân Hậu ánh mắt khâm phục chú ý Thiên Tôn.

Đồ đệ của ngươi kiểu như ngươi ở khoảng phá của. Đúng là ngươi một năm mua tất cả chục tranh ảnh giả cũng cần yếu làm núi vàng của chính nó suy suyển được nha.Ta làm sao được, ta là vẫn giúp nó sút cực nhọc.

Thiên Tôn lúc này ra vẻ hiền hậu sư mà lại lên tiếng.

Quả thật công việc đếm tệ bạc vừa khổ sở lại vừa gian nguy a. Gồm lần Bạch Ngọc Đường xém nữa đã bị cả núi bạc tình đè chết.

Đồ phá của.

Triển Chiêu cảm thấy trong tim ngọt ngào, nhưng lại vẫn cảm thấy chua xót núm cho y.

Không sao đâu Miêu Nhi, số tiền ấy không bằng một phần một vạn gia sản của ta mà. Cho người đánh bội nghĩa thua cả đời cũng cần thiết tiêu hết đâu. Yên chổ chính giữa đi.

Bạch Ngọc Đường vuốt vuốt đỉnh đầu mèo con. Con mèo đơn vị y vai trung phong tâm nguyện nguyện số đông là nghĩ đến y nha.

Nhưng còn phần cởi đồ, về tối nay ngươi bắt buộc chung cho ta.Ta coi như đã ngừng nợ cùng với ngươi rồi. Họ không còn nợ nần gì nhau nữa.Ai nói không có chứ?

Xem ra mùa xuân này thành Khai Phong dân nghèo đã có một chiếc tết hòa bình rồi a.